仪曹直庐

宋代 陆游
春晚气始和,微云淡朝阳,开轩面小庭,露渍蔷薇香。 游丝卷欲尽,忽复百尺长;而我正遗事,枕藉书一床。 谗波虽稽天,未遽妨人狂。 惟当倾绿酒,莫待熟黄粱。
chūn wǎn shǐ   wēi yún dàn zhāo yáng   kāi xuān miàn xiǎo tíng   qiáng wēi xiāng
yóu juǎn jǐn   bǎi chǐ zhǎng   ér zhèng shì   zhěn jiè shū chuáng
chán suī tiān   wèi fáng rén kuáng
wéi dāng qīng 绿 jiǔ   dài shú huáng liáng