儀曹直廬

宋代 陸游
春晚氣始和,微雲淡朝陽,開軒面小庭,露漬薔薇香。 遊絲卷欲盡,忽復百尺長;而我正遺事,枕藉書一床。 讒波雖稽天,未遽妨人狂。 惟當傾綠酒,莫待熟黃粱。
chūn wǎn shǐ   wēi yún dàn zhāo yáng   kāi xuān miàn xiǎo tíng   qiáng wēi xiāng
yóu juǎn jǐn   bǎi chǐ zhǎng   ér zhèng shì   zhěn jiè shū chuáng
chán suī tiān   wèi fáng rén kuáng
wéi dāng qīng jiǔ   dài shú huáng liáng