夜坐有怀丁御史子坚

元代 邓雅
山斋夜岑寂,落木含凄风。青灯照孤影,幽思浩无穷。 人生无定居,飘转如飞蓬。美人在何许,使我心忡忡。 援琴复置之,默坐想音容。
shān zhāi cén   luò hán fēng qīng dēng zhào yǐng   yōu hào qióng
rén shēng dìng   piāo zhuǎn fēi péng měi rén zài   shǐ 使 xīn chōng chōng
yuán qín zhì zhī   zuò xiǎng yīn róng