夜坐一首

明代 宗臣
烨烨江上兰,冉冉山中桂。春风发华滋,堪以结吾佩。 如何萧与艾,忽然满中路。徘徊不可问,潸焉空陨涕。
jiāng shàng lán   rǎn rǎn shān zhōng guì chūn fēng huá kān   jié pèi    
xiāo ài   rán mǎn zhōng pái huái wèn shān   yān kōng yǔn