夜坐一首

明代 宗臣
燁燁江上蘭,冉冉山中桂。春風發華滋,堪以結吾佩。 如何蕭與艾,忽然滿中路。徘徊不可問,潸焉空隕涕。
jiāng shàng lán   rǎn rǎn shān zhōng guì chūn fēng huá kān   jié pèi    
xiāo ài   rán mǎn 滿 zhōng pái huái wèn shān   yān kōng yǔn