夜坐闻蛩

元代 惟则
山人坐树阴,树转月当午。江市夜犹喧,笙歌杂砧杵。 寒蛩亦何情,唧唧如共语。前声稍悲悽,后声转哀苦。 人心汝莫知,汝语人莫取。万类各有私,悲欢岂同趣。 茫茫元化中,同一风气使。何如悟天真,随分乐生死。
shān rén zuò shù yīn   shù zhuǎn yuè dāng jiāng shì yóu xuān   shēng zhēn chǔ
hán qióng qíng   gòng qián shēng shāo bēi   hòu shēng zhuǎn āi
rén xīn zhī   rén wàn lèi yǒu   bēi huān tóng
máng máng yuán huà zhōng   tóng fēng shǐ 使 tiān zhēn   suí fēn shēng