夜坐偶书

宋代 陆游
衰发萧疏雪满簪,暮年光景易駸駸。 已甘身作沟中断,不愿人知爨下音。 病鹤摧颓分薄俸,悲蛩断续和微吟。 向来误有功名念,欲挽天河洗此心。
shuāi xiāo shū xuě mǎn zān   nián guāng jǐng qīn qīn  
gān shēn zuò gōu zhōng duàn   yuàn rén zhī cuàn xià yīn  
bìng cuī tuí fēn báo fèng   bēi qióng duàn wēi yín  
xiàng lái yǒu gōng míng niàn   wǎn tiān xīn