夜坐庵前

宋代 孔平仲
人定鸟栖息,庵前聊倚栏。徘徊明月上,正在脩篁端。 清影冰玉碎,疏音环佩寒。翛然耳目静,觉此宇宙宽。 人生甘物役,汩没红尘间。宴坐得俄顷,境幽心已閒。 谅能长无事,自可驻朱颜。所以学道人,类多隐深山。
rén dìng niǎo   ān qián liáo lán pái huái míng yuè shàng zhèng   zài xiū huáng duān    
qīng yǐng bīng suì   shū yīn huán pèi hán xiāo rán ěr jìng jué   zhòu kuān    
rén shēng gān   hóng chén jiān yàn zuò é qǐng jìng   yōu xīn xián    
liàng néng zhǎng shì   zhù zhū yán suǒ xué dào rén lèi   duō yǐn shēn shān