夜坐

宋代 洪咨夔
公退不妨饮,夜凉犹未眠。 瓦檠鸣落炉,镴鼎湿霏烟。 露叶悄相煦,候虫欢自煎。 白头行万里,转眼过三年
gōng tuì 退 fáng yǐn   liáng yóu wèi mián  
qíng míng luò   dǐng shī 湿 fēi yān  
qiāo xiāng   hòu chóng huān jiān  
bái tóu xíng wàn   zhuǎn yǎn guò sān nián