夜中独步庭下

宋代 陆游
山月明如昼,江风冷似秋。衰迟亦可叹,幽独自成愁。 斗柄垂江渚,笳声下戍楼。我惟诗思在,从此亦宜休。
shān yuè míng zhòu   jiāng fēng lěng shì qiū shuāi chí tàn yōu   chéng chóu    
dǒu bǐng chuí jiāng zhǔ   jiā shēng xià shù lóu wéi shī zài cóng   xiū