夜与谷林坐天目山房看月谈及倪文正公筑露台以种竹及以徽墨涂壁各林欣然思效之率尔有作

唐代 全祖望
衣云阁外万竿竹,绝地累土高十寻。尚书于此著《儿易》,黄芽竞茁苍精吟。 梦吞三爻美东箭,老人犹自有童心。童心太古玄又玄,黝墨馀波四壁淋。 坐教三天都中贤太守,兼车十笏贡南金。歙溪石液愁竭泽,黄山松鬣嗟焚林。 方程夜共山鬼泣,风篁飒飒为之传哀音。通人好事成奇癖,而今但有荒邱岑。 竹耶墨耶双消沉,我过始宁泪满襟。昨宵山房看新月,庖羲一丸正在参。 危坡绝顶更如砥,古墙八面都成阴。龙飞凤舞远峰至,苍茫茸薄传寒砧。 酒阑为话平泉旧,主人不觉怀古深。顿拟高置此君座,空中卧听磨戛球琅琳。 研田残膏足挹注,黑云垂天清不淫。更须我撰火招词,追招尚书听素琴。 祗忧天目天光遮不见,老蟾漆黑空萧森。
yún wài wàn gān 竿 zhú   jué lèi gāo shí xún shàng shū zhù ér 》,   huáng jìng zhuó cāng jīng yín
mèng tūn sān yáo měi dōng jiàn   lǎo rén yóu yǒu tóng xīn tóng xīn tài xuán yòu xuán   yǒu lín
zuò jiào sān tiān zhōng xián tài shǒu   jiān chē shí gòng nán jīn shè shí chóu jié   huáng shān sōng liè jiē fén lín
fāng chéng gòng shān guǐ   fēng huáng wèi zhī chuán āi yīn tōng rén hǎo shì chéng   ér jīn dàn yǒu huāng qiū cén
zhú shuāng xiāo chén   guò shǐ níng lèi mǎn jīn zuó xiāo shān fáng kàn xīn yuè   páo wán zhèng zài cān
wēi jué dǐng gèng   qiáng miàn dōu chéng yīn lóng fēi fèng yuǎn fēng zhì   cāng máng rōng báo chuán hán zhēn
jiǔ lán wèi huà píng quán jiù   zhǔ rén jué huái 怀 shēn dùn gāo zhì jūn zuò   kōng zhōng tīng jiá qiú láng lín
yán tián cán gāo zhù   hēi yún chuí tiān qīng yín gèng zhuàn huǒ zhāo   zhuī zhāo shàng shū tīng qín
zhī yōu tiān tiān guāng zhē jiàn   lǎo chán hēi kōng xiāo sēn