夜雨

唐代 张祜
霭霭云四黑,秋林响空堂。始从寒瓦中,淅沥断人肠。 愁肠方九回,寂寂夜未央。
ǎi ǎi yún hēi   qiū lín xiǎng kōng táng shǐ cóng hán zhōng   duàn rén cháng
chóu cháng fāng jiǔ huí   wèi yāng