夜雨

唐代 元稹
水怪潜幽草,江云拥废居。雷惊空屋柱,电照满床书。 竹瓦风频裂,茅檐雨渐疏。平生沧海意,此去怯为鱼。
shuǐ guài qián yōu cǎo   jiāng yún yōng fèi léi jīng kōng zhù   diàn zhào mǎn chuáng shū
zhú fēng pín liè   máo yán jiàn shū píng shēng cāng hǎi   qiè wéi