夜雨

唐代 元稹
水怪潛幽草,江雲擁廢居。雷驚空屋柱,電照滿床書。 竹瓦風頻裂,茅檐雨漸疏。平生滄海意,此去怯為魚。
shuǐ guài qián yōu cǎo   jiāng yún yōng fèi léi jīng kōng zhù   diàn zhào mǎn 滿 chuáng shū
zhú fēng pín liè   máo yán jiàn shū píng shēng cāng hǎi   qiè wéi