夜意

宋代 张耒
每见青桐落,常虞白发侵。 伤心惟片月,不睡更清砧。 蟋蟀秋声早,银河夜色深。 崎岖无限意,萧索一长吟。
měi jiàn qīng tóng luò   cháng bái qīn  
shāng xīn wéi piàn yuè   shuì gèng qīng zhēn  
shuài qiū shēng zǎo   yín shēn  
xiàn   xiāo suǒ cháng yín