夜雪

宋代 韩元吉
炉火深红腊炬明,打窗风雪正纵横。 瓦瓶旋注山泉满,却作潇潇细雨声。
huǒ shēn hóng míng   chuāng fēng xuě zhèng zòng héng  
píng xuán zhù shān quán mǎn   què zuò xiāo xiāo shēng