野性

宋代 刘克庄
野性无羁束,人间毁誉轻。 客言诗惹谤,妻谏酒伤生。 窗纳邻峰碧,瓢分远涧清。 近来尤少睡,打坐到钟声。
xìng shù   rén jiān huǐ qīng
yán shī bàng   jiàn jiǔ shāng shēng
chuāng lín fēng   piáo fēn yuǎn jiàn qīng
jìn lái yóu shǎo shuì   zuò dào zhōng shēng