野性

宋代 劉克莊
野性無羈束,人間毀譽輕。 客言詩惹謗,妻諫酒傷生。 窗納鄰峰碧,瓢分遠澗清。 近來尤少睡,打坐到鐘聲。
xìng shù   rén jiān huǐ qīng
yán shī bàng   jiàn jiǔ shāng shēng
chuāng lín fēng   piáo fēn yuǎn jiàn qīng
jìn lái yóu shǎo shuì   zuò dào zhōng shēng