夜闻雨声

宋代 陆游
高檐夜雨泻淋浪,起拥寒衾旋炷香。 春事岂堪频破坏,客愁不可复禁当。 长缾磊落输郫酿,轻骑联翩报海棠。 著意物华君莫笑,世间得丧更茫茫。
gāo yán xiè lín làng   yōng hán qīn xuán zhù xiāng  
chūn shì kān pín huài   chóu jìn dāng  
zhǎng píng lěi luò shū niàng   qīng lián piān bào hǎi táng  
zhù huá jūn xiào   shì jiān de sàng gèng máng máng