夜闻雨声

宋代 陆游
我似骑驴孟浩然,帽边随意领山川。 忽闻风雨掠窗外,便觉江湖在眼前。 路过邮亭知几处,身如估客不论年。 未妨剩拥寒衾卧,赢取孤吟入断编。
shì mèng hào rán   mào biān suí lǐng shān chuān
wén fēng lüè chuāng wài   biàn 便 jué jiāng zài yǎn qián
guò yóu tíng zhī chù   shēn lùn nián
wèi fáng shèng yōng hán qīn   yíng yín duàn biān