夜闻湖中渔歌

宋代 陆游
梦回一灯翳复明,卧闻湖上渔歌声。 呜呜乍低忽更起,嫋嫋欲断还微萦。 初随缺月堕烟浦,已和残角吹江城。 悲伤似击渐离筑,忠愤如抚桓伊筝。 放臣万里忧国泪,戍客白首怀乡情。 峡猿失侣方独宿,沙雁垂翅犹遐征。 巴巫竹枝短亭晚,潇湘欸乃孤舟横。 世间此恨故相似,使我百感何由平!
mèng huí dēng míng   wén shàng shēng  
zhà gèng   niǎo niǎo duàn huán wēi yíng  
chū suí quē yuè duò yān   cán jiǎo chuī jiāng chéng  
bēi shāng shì jiàn zhù   zhōng fèn huán zhēng  
fàng chén wàn yōu guó lèi   shù bái shǒu huái 怀 xiāng qíng  
xiá yuán shī fāng 宿   shā yàn chuí chì yóu xiá zhēng  
zhú zhī duǎn tíng wǎn   xiāo xiāng ǎi nǎi zhōu héng  
shì jiān hèn xiāng   shǐ 使 bǎi gǎn yóu píng