夜闻鹤唳有感

明代 于谦
斋居无四邻,庭空篆烟冷。明月扬素辉,脩篁散疏影。 双鹤向我鸣,鼓翅复引领。灵风振缟衣,露华浥丹顶。 清响彻云霄,万籁悉以屏。芝田在何许,遥遥隔尘境。 欲去还未能,蹉跎驻光景。听此融心神,令人发深省。
zhāi lín   tíng kōng zhuàn yān lěng míng yuè yáng huī xiū   huáng sàn shū yǐng    
shuāng xiàng míng   chì yǐn lǐng líng fēng zhèn gǎo   huá dān dǐng    
qīng xiǎng chè yún xiāo   wàn lài píng zhī tián zài yáo   yáo chén jìng    
hái wèi néng   cuō tuó zhù guāng jǐng tīng róng xīn shén lìng   rén shēn xǐng