夜闻风雨

宋代 王之道
狂风横雨忽来鸣,半夜长亭客梦惊。 想见海门春涨争,奔军百万听潮声。
kuáng fēng héng lái míng   bàn cháng tíng mèng jīng
xiǎng jiàn hǎi mén chūn zhǎng zhēng   bēn jūn bǎi wàn tīng cháo shēng