夜闻风声有感奉呈原父舍人圣俞直讲

宋代 欧阳修
夜半群动息,有风生树端。 飒然飘我衣,起坐为长叹。 苦暑君勿厌,初凉君勿欢。 暑在物犹盛,凉归岁将寒。 清霜忽以飞,零露亦漙漙。 霜露本无情,岂有私蕙兰。 不独草木尔,君形安得完。 栉发变新白,监容销故丹。 风埃共侵迫,心志亦摧残。 万古一飞隼,两曜双跳丸。 扰扰贤与愚,流沙逐惊湍。 其来固如此,独久知诚难。 服食为药◇,此言真不刊。 但当饮美酒,何必被轻纨。
bàn qún dòng   yǒu fēng shēng shù duān
rán piāo   zuò wèi cháng tàn
shǔ jūn yàn   chū liáng jūn huān
shǔ zài yóu shèng   liáng guī suì jiāng hán
qīng shuāng fēi   líng tuán tuán
shuāng běn qíng   yǒu huì lán
cǎo ěr   jūn xíng ān wán
zhì biàn xīn bái   jiān róng xiāo dān
fēng āi gòng qīn   xīn zhì cuī cán
wàn fēi sǔn   liǎng yào shuāng tiào wán
rǎo rǎo xián   liú shā zhú jīng tuān
lái   jiǔ zhī chéng nán
shí wèi yào     yán zhēn kān
dàn dāng yǐn měi jiǔ   bèi qīng wán