野望

宋代 刘敞
重阳去寥落,小雪碧苍茫。兽起骇枯草,鸟归横夕阳。 薄云低引白,衰菊暗消黄。伫立何为久,怆人非故乡。
chóng yáng liáo luò   xiǎo xuě cāng máng shòu hài cǎo   niǎo guī héng yáng
báo yún yǐn bái   shuāi àn xiāo huáng zhù wéi jiǔ   chuàng rén fēi xiāng