夜听雁诗

南北朝 萧子范
天月广庭辉,游雁犯霜飞。连翩辞朔气,嘹泪独南归。 夜长寒复静,灯光暧欲微。凄凄不可听,何况触愁机。
tiān yuè guǎng 广 tíng huī   yóu yàn fàn shuāng fēi lián piān shuò liáo   lèi nán guī    
zhǎng hán jìng   dēng guāng ài wēi tīng   kuàng chù chóu