野亭

元代 杨维桢
孟郊得野趣,野有真曜庐。 魏先得野趣,野有野堂居。 云间沈东氏,■草衣野夫。 东屯田可种,西壤水可渔。 门无索租吏,家有种树书。 野亭开草树,野具集朋徒。 试问朝市宅,传舍不须臾。 朝悬奉铁券,莫死已属镂。 始知野亭野,庙堂如不如?
mèng jiāo   yǒu zhēn yào  
wèi xiān   yǒu táng  
yún jiān shěn dōng shì     cǎo  
dōng tún tián zhǒng   西 rǎng shuǐ  
mén suǒ   jiā yǒu zhòng shù shū  
tíng kāi cǎo shù   péng  
shì wèn cháo shì zhái   chuán shè  
cháo xuán fèng tiě quàn   shǔ lòu  
shǐ zhī tíng   miào táng