夜宿阳山矶将晓大雨北风甚劲俄顷行三百余里

宋代 陆游
五更颠风吹急雨,倒海翻江洗残暑。 白浪如山泼入船,家人惊怖篙师舞。 此行十日苦滞留,我亦芦丛厌鸣橹。 书生快意轻性命,十丈蒲帆百夫举,星驰电骛三百里,坡陇联翩杂平楚。 船头风浪声愈厉,助以长笛檛鼍鼓,岂惟澎湃震山岳,直恐澒洞连后土。 起看草木尽南靡,水鸟号鸣集洲渚。 稽首龙公谢风伯,区区未祷烦神许。 应知老去负壮心,戏遣穷途出豪语。
gēng diān fēng chuī   dǎo hǎi fān jiāng cán shǔ
bái làng shān chuán   jiā rén jīng gāo shī
xíng shí zhì liú   cóng yàn míng
shū shēng kuài qīng xìng mìng   shí zhàng fān bǎi   xīng chí diàn sān bǎi   lǒng lián piān píng chǔ
chuán tóu fēng làng shēng   zhù cháng zhuā tuó   wéi péng pài zhèn shān yuè   zhí kǒng hòng dòng lián hòu
kàn cǎo jǐn nán   shuǐ niǎo hào míng zhōu zhǔ
shǒu lóng gōng xiè fēng   wèi dǎo fán shén
yīng zhī lǎo zhuàng xīn   qiǎn qióng chū háo