夜宿斜溪闻杜鹃

宋代 韩元吉
船窗初日弄晖晖,起坐胡床自揽衣。 无数青山随岸改,几声幽鸟唤人归。 鸥盟好在重游戏,蝶梦惊回果是非。 便拟走书闻稚子,归来同买钓鱼矶。
chuán chuāng chū nòng huī huī   zuò chuáng lǎn  
shù qīng shān suí àn gǎi   shēng yōu niǎo huàn rén guī  
ōu méng hǎo zài zhòng yóu   dié mèng jīng huí guǒ shì fēi  
biàn 便 zǒu shū wén zhì   guī lái tóng mǎi diào