夜宿荒村

唐代 孔德绍
绵绵夕漏深,客恨转伤心。抚弦无人听,对酒时独斟。 故乡万里绝,穷愁百虑侵。秋草思边马,绕枝惊夜禽。 风度谷馀响,月斜山半阴。劳歌欲叙意,终是白头吟。
mián mián lòu shēn   hèn zhuǎn shāng xīn xián rén tīng   duì jiǔ shí zhēn
xiāng wàn jué   qióng chóu bǎi qīn qiū cǎo biān   rào zhī jīng qín
fēng xiǎng   yuè xié shān bàn yīn láo   zhōng shì bái tóu yín