夜宿荒村

唐代 孔德紹
綿綿夕漏深,客恨轉傷心。撫弦無人聽,對酒時獨斟。 故鄉萬里絕,窮愁百慮侵。秋草思邊馬,繞枝驚夜禽。 風度谷餘響,月斜山半陰。勞歌欲敘意,終是白頭吟。
mián 綿 mián 綿 lòu shēn   hèn zhuǎn shāng xīn xián rén tīng   duì jiǔ shí zhēn
xiāng wàn jué   qióng chóu bǎi qīn qiū cǎo biān   rào zhī jīng qín
fēng xiǎng   yuè xié shān bàn yīn láo   zhōng shì bái tóu yín