夜宿垂虹亭舟中有感而作

宋代 庞元英
离家无数里,客思便侵凌。久拨炉无力,频翻被有棱。 孤蟾如得伴,哀雁拟伤矰。怪底寒清冽,推篷露气凝。
jiā shù   biàn 便 qīn líng jiǔ pín   fān bèi yǒu léng    
chán bàn   āi yàn shāng zēng guài hán qīng liè tuī   péng níng