野寺

唐代 韩偓
野寺看红叶,县城闻捣衣。自怜痴病苦,犹共赏心违。 高阁正临夜,前山应落晖。离情在烟鸟,遥入故关飞。
kàn hóng   xiàn chéng wén dǎo lián chī bìng   yóu gòng shǎng xīn wéi
gāo zhèng lín   qián shān yīng luò huī qíng zài yān niǎo   yáo guān fēi