野寺

唐代 韓偓
野寺看紅葉,縣城聞搗衣。自憐痴病苦,猶共賞心違。 高閣正臨夜,前山應落暉。離情在煙鳥,遙入故關飛。
kàn hóng   xiàn chéng wén dǎo lián chī bìng   yóu gòng shǎng xīn wéi
gāo zhèng lín   qián shān yīng luò huī qíng zài yān niǎo   yáo guān fēi