野烧

宋代 利登
初如萤灯一点明,须臾数点如疎星。 忽然联亘势不断,俨如金蛇破夜惊纵横。 又如长虹百尺渴奔饮江罢,蜿蜒夭矫势欲凌青冥。 奇光异色不可以正视,倒影茅屋但觉烨弈光荧荧。 我闻昔者王家有宝镜,镜横八寸名紫珍。 涂以金膏傅珠粉,碧光绛气连属日月含天庭。 又闻西方圣者释迦子,只林演法导群生。 祥光自顶涌不尽,三千世界合作一色白月明。 今之奇光异色无乃是,不然安得有此瑞彩突兀来峥嵘。 天公有妙手,变化谁能名。 忽从青青现有象,还复槁灭归无形。 遗烬尚足泽万物,生意行又盈乾坤。 乃知元气本不死,不逐火化常存存。 君看余泽滋萌达,岂彼死灰能神灵。 秋风治荡吹万宝,拭目千室仓箱盈。
chū yíng dēng diǎn míng   shǔ diǎn shū xīng  
rán lián gèn shì duàn   yǎn jīn shé jīng zòng héng  
yòu cháng hóng bǎi chǐ bēn yǐn jiāng   wān yán yāo jiǎo shì líng qīng míng  
guāng zhèng shì   dào yǐng máo dàn jué guāng yíng yíng  
wén zhě wáng jiā yǒu bǎo jìng   jìng héng cùn míng zhēn  
jīn gāo zhū fěn   guāng jiàng lián shǔ yuè hán tiān tíng  
yòu wén 西 fāng shèng zhě shì jiā zi   zhǐ lín yǎn dǎo qún shēng  
xiáng guāng dǐng yǒng jìn   sān qiān shì jiè zuò bái yuè míng  
jīn zhī guāng nǎi shì   rán ān yǒu ruì cǎi lái zhēng róng  
tiān gōng yǒu miào shǒu   biàn huà shuí néng míng  
cóng qīng qīng xiàn yǒu xiàng   hái gǎo miè guī xíng  
jìn shàng wàn   shēng xíng yòu yíng qián kūn  
nǎi zhī yuán běn   zhú huǒ huà cháng cún cún  
jūn kàn méng   huī néng shén líng  
qiū fēng zhì dàng chuī wàn bǎo   shì qiān shì cāng xiāng yíng