野燒

宋代 利登
初如螢燈一點明,須臾數點如疎星。 忽然聯亘勢不斷,儼如金蛇破夜驚縱橫。 又如長虹百尺渴奔飲江罷,蜿蜒夭矯勢欲凌青冥。 奇光異色不可以正視,倒影茅屋但覺燁弈光熒熒。 我聞昔者王家有寶鏡,鏡橫八寸名紫珍。 塗以金膏傅珠粉,碧光絳氣連屬日月含天庭。 又聞西方聖者釋迦子,只林演法導群生。 祥光自頂涌不盡,三千世界合作一色白月明。 今之奇光異色無乃是,不然安得有此瑞彩突兀來崢嶸。 天公有妙手,變化誰能名。 忽從青青現有象,還復槁滅歸無形。 遺燼尚足澤萬物,生意行又盈乾坤。 乃知元氣本不死,不逐火化常存存。 君看餘澤滋萌達,豈彼死灰能神靈。 秋風治盪吹萬寶,拭目千室倉箱盈。
chū yíng dēng diǎn míng   shǔ diǎn shū xīng  
rán lián gèn shì duàn   yǎn jīn shé jīng zòng héng  
yòu cháng hóng bǎi chǐ bēn yǐn jiāng   wān yán yāo jiǎo shì líng qīng míng  
guāng zhèng shì   dào yǐng máo dàn jué guāng yíng yíng  
wén zhě wáng jiā yǒu bǎo jìng   jìng héng cùn míng zhēn  
jīn gāo zhū fěn   guāng jiàng lián shǔ yuè hán tiān tíng  
yòu wén 西 fāng shèng zhě shì jiā zi   zhǐ lín yǎn dǎo qún shēng  
xiáng guāng dǐng yǒng jìn   sān qiān shì jiè zuò bái yuè míng  
jīn zhī guāng nǎi shì   rán ān yǒu ruì cǎi lái zhēng róng  
tiān gōng yǒu miào shǒu   biàn huà shuí néng míng  
cóng qīng qīng xiàn yǒu xiàng   hái gǎo miè guī xíng  
jìn shàng wàn   shēng xíng yòu yíng qián kūn  
nǎi zhī yuán běn   zhú huǒ huà cháng cún cún  
jūn kàn méng   huī néng shén líng  
qiū fēng zhì dàng chuī wàn bǎo   shì qiān shì cāng xiāng yíng