野人歌自嘲

明代 王世贞
鶢鶋畏钟鼓,鲁人不肯听。三日飨东门,栖栖竟何营。 白鱼自称龙,豫且摇其手。䘍尾短铁钩,胡为在若口。 人道野人无所干,曾骑款段客长安。人道野人有所求,白云高卧僧房幽。 野人双足顿如绁,野人双鬓半成雪。杖头沽酒钱欲尽,袖里投书字将灭。 红尘风吹大道间,若个不作红尘颜。老鸱啖尽腐鼠骨,始信鹓雏心自閒。
yuán wèi zhōng   rén kěn tīng sān xiǎng dōng mén   jìng yíng    
bái chēng lóng   qiě yáo shǒu chài wěi duǎn tiě gōu   wéi zài ruò kǒu    
rén dào rén suǒ gàn   céng kuǎn duàn cháng ān rén dào rén yǒu suǒ qiú bái   yún gāo sēng fáng yōu    
rén shuāng dùn xiè   rén shuāng bìn bàn chéng xuě zhàng tóu jiǔ qián jǐn xiù   tóu shū jiāng miè    
hóng chén fēng chuī dào jiān   ruò zuò hóng chén yán lǎo chī dàn jǐn shǔ shǐ   xìn yuān chú xīn xián