野人歌自嘲

明代 王世貞
鶢鶋畏鐘鼓,魯人不肯聽。三日饗東門,棲棲竟何營。 白魚自稱龍,豫且搖其手。䘍尾短鐵鉤,胡為在若口。 人道野人無所干,曾騎款段客長安。人道野人有所求,白雲高臥僧房幽。 野人雙足頓如紲,野人雙鬢半成雪。杖頭沽酒錢欲盡,袖裡投書字將滅。 紅塵風吹大道間,若個不作紅塵顏。老鴟啖盡腐鼠骨,始信鵷雛心自閒。
yuán wèi zhōng   rén kěn tīng sān xiǎng dōng mén   jìng yíng    
bái chēng lóng   qiě yáo shǒu chài wěi duǎn tiě gōu   wéi zài ruò kǒu    
rén dào rén suǒ gàn   céng kuǎn duàn cháng ān rén dào rén yǒu suǒ qiú bái   yún gāo sēng fáng yōu    
rén shuāng dùn xiè   rén shuāng bìn bàn chéng xuě zhàng tóu jiǔ qián jǐn xiù   tóu shū jiāng miè    
hóng chén fēng chuī dào jiān   ruò zuò hóng chén yán lǎo chī dàn jǐn shǔ shǐ   xìn yuān chú xīn xián