夜起思子虡

宋代 陆游
我久依耕陇,儿方吊战场。 卧闻风浩荡,起视月苍茫。 老境绨袍暖,贫家菜粥香。 惟愁杀风景,无酒作重阳。
jiǔ gēng lǒng   ér fāng diào zhàn chǎng  
wén fēng hào dàng   shì yuè cāng máng  
lǎo jìng páo nuǎn   pín jiā cài zhōu xiāng  
wéi chóu shā fēng jǐng   jiǔ zuò chóng yáng