夜晴

宋代 梅尧臣
新晴月正明,频听夜乌惊。 未向高枝稳,时为绕树声。 群飞自纷泊,众鸟不屏营。 躁静於焉见,谁能度物情。
xīn qíng yuè zhèng míng   pín tīng jīng  
wèi xiàng gāo zhī wěn   shí wéi rào shù shēng  
qún fēi fēn   zhòng niǎo bīng yíng  
zào jìng yān jiàn   shuí néng qíng