夜起二绝

宋代 文天祥
惆怅高歌入睡乡,梦中魂魄尚飞扬。 起来露立频搔首,夜静无风自在凉。
chóu chàng gāo shuì xiāng   mèng zhōng hún shàng fēi yáng
lai pín sāo shǒu   jìng fēng zai liáng