野蔷薇

宋代 周文璞
娟娟篱头花,白白间绿叶。 明光裁贩袴,不掩游子屟。 馀春背人去,乞与弄芳蝶。 感我万古心,离离不相接。 我行田野间,落魄何所挟。 犹能自撑拄,使气学汉侠。 悠然芳草畔,见此衣逐妾。 罗帷未生梦,粉面反成怯。 幽香薰倒人,山麝火初熁。 长亭或相思,如见玉蹀躞。
juān juān tóu huā   bái bái jiān 绿  
míng guāng cái fàn   yǎn yóu xiè  
chūn bèi rén   nòng fāng dié  
gǎn wàn xīn   xiāng jiē  
xíng tián jiān   luò suǒ xié  
yóu néng chēng zhǔ   shǐ 使 xué hàn xiá  
yōu rán fāng cǎo pàn   jiàn zhú qiè  
luó wéi wèi shēng mèng   fěn miàn fǎn chéng qiè  
yōu xiāng xūn dào rén   shān shè huǒ chū xié  
cháng tíng huò xiāng   jiàn dié xiè