夜泊富阳

宋代 吴龙翰
片帆东去一鸥轻,消得天公十日晴。 新酒一尊诗几首,故乡千里月初更。 烟收山翠揩摩净,风软江波熨贴平。 苦是狂怀费消遣,船头吹笛到天明。
piàn fān dōng ōu qīng   xiāo de tiān gōng shí qíng  
xīn jiǔ zūn shī shǒu   xiāng qiān yuè chū gēng  
yān shōu shān cuì kāi jìng   fēng ruǎn jiāng tiē píng  
shì kuáng huái 怀 fèi xiāo qiǎn   chuán tóu chuī dào tiān míng