夜泊

宋代 严羽
夜闻估客送将归,葭菼萧条月色微。万里江湖何处极,孤舟鸿雁自相依。 杯抛黄菊乾赊酒,城掩清砧罢捣衣。不奈此时心断绝,长沙南去故人稀。
wén sòng jiāng guī   jiā tǎn xiāo tiáo yuè wēi wàn jiāng chǔ   zhōu hóng yàn 鸿 xiāng    
bēi pāo huáng qián shē jiǔ   chéng yǎn qīng zhēn dǎo nài shí xīn duàn jué cháng   shā nán rén