夜梦与和甫别如赴北京时和甫作诗觉而有作因

宋代 王安石
水菽中岁乐,鼎茵暮年悲。 同胸苦零落,会合尚凄其。 况乃梦乖阔,伤怀而赋诗。 诗言道路寒,乃似北征时。 叔兮今安否,季也来何迟。 中夜遂不眠,辗转涕流离。 老我孤主恩,结草以为期。 冀叔善事国,有知无不为。 千里永相望,昧昧我思之,幸唯季优游,岁晚相携持。 於焉可晤语,水木有茅茨。 畹兰伫归憩,绕屋正华滋。
shuǐ shū zhōng suì   dǐng yīn nián bēi  
tóng xiōng líng luò   huì shàng  
kuàng nǎi mèng guāi kuò   shāng huái 怀 ér shī  
shī yán dào hán   nǎi shì běi zhēng shí  
shū jīn ān fǒu   lái chí  
zhōng suì mián   zhǎn zhuǎn liú  
lǎo zhǔ ēn   jié cǎo wéi  
shū shàn shì guó   yǒu zhī wéi  
qiān yǒng xiāng wàng   mèi mèi zhī   xìng wéi yōu yóu   suì wǎn xiāng xié chí  
yān   shuǐ yǒu máo  
wǎn lán zhù guī   rào zhèng huá