野居

唐代 张籍
贫贱易为适,荒郊亦安居。端坐无馀思,弥乐古人书。 秋田多良苗,野水多游鱼。我无耒与网,安得充廪厨。 寒天白日短,檐下暖我躯。四肢暂宽柔,中肠郁不舒。 多病减志气,为客足忧虞。况复苦时节,览景独踟蹰。
pín jiàn wèi shì   huāng jiāo ān duān zuò   rén shū
qiū tián duō liáng miáo   shuǐ duō yóu lěi wǎng   ān chōng lǐn chú
hán tiān bái duǎn   yán xià nuǎn zhī zàn kuān róu   zhōng cháng shū
duō bìng jiǎn zhì   wèi yōu kuàng shí jié   lǎn jǐng chí chú