野居

唐代 張籍
貧賤易為適,荒郊亦安居。端坐無餘思,彌樂古人書。 秋田多良苗,野水多游魚。我無耒與網,安得充廩廚。 寒天白日短,檐下暖我軀。四肢暫寬柔,中腸郁不舒。 多病減志氣,為客足憂虞。況復苦時節,覽景獨踟躕。
pín jiàn wèi shì   huāng jiāo ān duān zuò   rén shū
qiū tián duō liáng miáo   shuǐ duō yóu lěi wǎng   ān chōng lǐn chú
hán tiān bái duǎn   yán xià nuǎn zhī zàn kuān róu   zhōng cháng shū
duō bìng jiǎn zhì   wèi yōu kuàng shí jié   lǎn jǐng chí chú