夜集王元美宅赋得弄玉吹箫障子

明代 谢榛
垂老疏狂燕赵客,今宵雅集王郎宅。堂开屏障出丹青,杂花抱石烟冥冥。 中有仙匹为谁子,云是秦娥及箫史。秦王昔日起高楼,帘捲曲栏人并倚。 咸阳城头悬月明,玉箫吹作凤凰声。忽令千树秋风生,又令百鸟翻然惊。 太空袅袅清不绝,声落万里丹山穴。坐揽德辉下宫墙,并乘彩翼凌穹苍。 直上清都朝紫皇,俯视九州尘茫茫。神游元气几千载,因之驱石填东海。 祖龙驾归多鲍鱼,浮云一散河山在。二仙缥缈不可知,吴歌且复挥金卮。 他日功成鹤书至,拂衣莫负蓬莱期。
chuí lǎo shū kuáng yān zhào   jīn xiāo wáng láng zhái táng kāi píng zhàng chū dān qīng   huā bào shí yān míng míng    
zhōng yǒu xiān wèi shuí   yún shì qín é xiāo shǐ qín wáng gāo lóu lián   juǎn lán rén bìng    
xián yáng chéng tóu xuán yuè míng   xiāo chuī zuò fèng huáng shēng lìng qiān shù qiū fēng shēng yòu   lìng bǎi niǎo fān rán jīng    
tài kōng niǎo niǎo qīng jué   shēng luò wàn dān shān xué zuò lǎn huī xià gōng qiáng bìng   chéng cǎi líng qióng cāng    
zhí shàng qīng dōu cháo huáng   shì jiǔ zhōu chén máng máng shén yóu yuán qiān zǎi yīn   zhī shí tián dōng hǎi    
lóng jià guī duō bào   yún sàn shān zài èr xiān piāo miǎo zhī   qiě huī jīn zhī    
gōng chéng shū zhì   péng lái