夜霁

明代 唐顺之
秋月澄初霁,退公方掩闺。稍闻金柝动,坐望玉绳低。 巢鸟喧余湿,庭花落故畦。羁人惊候变,灯下理寒绨。
qiū yuè chéng chū   tuì 退 gōng fāng yǎn guī shāo wén jīn tuò dòng zuò   wàng shéng    
cháo niǎo xuān shī 湿   tíng huā luò rén jīng hòu biàn dēng   xià hán