夜寒

宋代 郑獬
阑干徙倚未能眠,云破初开碧玉天。 满地雪花寒不扫,恨无明月对婵娟。
lán gān wèi néng mián   yún chū kāi tiān  
mǎn xuě huā hán sǎo   hèn míng yuè duì chán juān